HỌC LIỆU ĐIỆN TỬ

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Bình thường
Đơn điệu
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    CAU_CHUYEN.png LOI_GOI.png Y_NGHIA.png XAY_DNJG.png Bac__ho.png Tho_va_danh_ngon.png Hinh_304.jpg Z7743427664052_0e948e395508062b56216aab388288e9.jpg Z7743427871031_5918ebf4564c222b6e8c3ca8a0eaabd3.jpg Z7743419879589_a0b6ff6bcd34117da0464af900f75776.jpg DOC_SACH.jpg Hinh_van_hoa_doc.jpg HINH_MOI.jpg HINH_DUA_LEN.jpg

    Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Menu chức năng 1

    Menu chức năng 2

    Menu chức năng 3

    Menu chức năng 4

    Menu chức năng 5

    Menu chức năng 6

    Menu chức năng 7

    Menu chức năng 8

    Menu chức năng 9

    Menu chức năng 10

    Menu chức năng 11

    Menu chức năng 12

    GTS THÁNG 5 - TỪ LÀNG SEN

    Chào mừng quý vị đến với website của ...

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.

    Thức dậy và mơ đi

    Wait
    • Begin_button
    • Prev_button
    • Play_button
    • Stop_button
    • Next_button
    • End_button
    • 0 / 0
    • Loading_status
    Nhấn vào đây để tải về
    Báo tài liệu có sai sót
    Nhắn tin cho tác giả
    Nguồn:
    Người gửi: Nguyễn Ngọc Huyến Trang
    Ngày gửi: 14h:21' 14-05-2026
    Dung lượng: 1.9 MB
    Số lượt tải: 0
    Số lượt thích: 1 người (Nguyễn Ngọc Huyến Trang)
    https://thuviensach.vn

    “Tôi cảm nhận được sự đồng điệu trong tâm hồn và tìm thấy
    chính mình sau khi đọc tác phẩm. Với giọng văn gần gũi pha lẫn hài
    hước, những câu chuyện tác giả chia sẻ đã ở lại trong lòng người đọc
    một cách rất tự nhiên.”
    Trần Hồ Vi Vi - Du học sinh - Deakin University, Australia
    “Với những ai đã từng đọc quyển sách này, xin tiếp tục thao thức
    cùng tác giả. Với những ai chưa đọc, Thức dậy và mơ đi liệu có gợi nên
    nhiều suy nghĩ?”
    Trần Quang Hải - Phóng viên, Biên tập viên Đài Truyền hình
    Tp.HCM
    “Đọc xong cuốn sách, tôi cảm thấy tiếc khoảng thời gian 12
    năm tìm kiếm công việc phù hợp. Trước khi bước tiếp, bạn hãy
    dừng lại và đọc cuốn sách này. Chắc chắn bạn sẽ tiết kiệm được
    rất nhiều thời gian đấy!”
    Võ Hùng Hiến – Career Coach
    Đại diện kinh doanh - Công ty Bảo hiểm Nhân Thọ ACE Life
    Vietnam
    “Cách đặt vấn đề của tác phẩm dựa trên những câu nói tâm đắc
    từ các bộ phim hay đã tạo nên hiệu ứng cảm xúc và trí tưởng tượng
    thú vị cho độc giả.”
    Nguyễn Trịnh Khánh Linh - CEO - Dale Carnegie Việt Nam
    “Cuốn sách chứa đựng những quy luật và giá trị cốt lõi cần
    thiết đối với bất cứ ai, đặc biệt những bạn trẻ, để hiểu bản thân và
    đi tới thành công.”
    Cao Duy Khuê - Manager - Pharmaceutical Dept. LG International
    Corp.
    “Là một tác giả, tôi ngạc nhiên, ngưỡng mộ và thích thú trước cái
    nhìn sâu sắc của tác phẩm về cuộc sống. Là một độc giả, tôi cảm
    thấy hài lòng vì đã tìm được một quyển sách hay. Và là một người
    thầy, tôi sẽ giới thiệu tác phẩm này đến với học trò của tôi.”
    ́
    https://thuviensach.vn

    Lu Tùng Thanh – Chuyên gia huấn luyện, Giảng viên kỹ năng
    mềm – FPT Polytechnic – Đồng tác giả với Quách Tuấn Khanh
    (Chủ biên), Vũ Hoàng Quốc Tuấn... cuốn sách “Bí quyết trình
    bày từ các chuyên gia” do Alpha Books xuất bản và phát hành.

    https://thuviensach.vn

    Cơn ác mộng tồi tệ nhất
    Mở đầu

    3 giờ chiều, ngày 12/6/2012

    “Anh phải rời khỏi đây ngay lập tức!”
    Tiếng cửa đánh sầm sau lưng khiến tôi giật mình, đánh rơi đôi
    đũa đang cầm trên tay.
    “Xin lỗi. Nhưng anh phải rời khỏi đây ngay lập tức!” Giọng nói
    tiếp tục vang lên. “Chúng tôi sẽ đóng cửa trong vòng một tiếng
    nữa.” Một phụ nữ trong chiếc áo sơ mi ngắn tay màu hồng nhạt
    hớt hải lao nhanh vào phòng.
    “Chuyện gì vậy?” Tôi nhìn quanh quất. Tôi là người duy nhất
    còn lại trong phòng.
    “Đang có bão tiến vào thành phố.” Cô dừng lại, hít một hơi thật
    sâu. “Tất cả các địa điểm công cộng đều được lệnh đóng cửa. Anh
    nên quay trở về nhà. Ngay!”
    “Ừm…” Tôi bối rối trước thông tin vừa nhận được. Trời đánh
    còn tránh bữa ăn mà. Tô mì giờ sao đây?
    “Hãy về nhà thật nhanh. Thời tiết này rất nguy hiểm.” Giọng
    nói của cô nhỏ nhẹ nhưng đầy cương quyết.
    “Cảm ơn chị.” Tôi miễn cưỡng gật đầu.
    Cô lao nhanh về phía cánh cửa nằm ở góc xa căn phòng, như
    cách đã tiến vào. Tôi thở dài nhìn suất mì nghi ngút khói vừa được
    dọn ra. Đành bỏ thôi. Vơ vội tập vở, bút viết còn sót lại trên bàn, tôi
    uể oải đẩy cửa bước ra ngoài.

    https://thuviensach.vn

    Bước chân ra khỏi tòa nhà của khoa Cơ khí, Đại học Curtin, tôi lập
    tức nhận ra sự nghiêm trọng của tình hình. Bầu trời đã chuyển sang
    màu xám xịt với những đám mây dày đặc đang vần vũ. Những hạt
    mưa bị gió thổi tạt đi, táp thẳng vào mặt tôi đau rát.
    Kiểu thời tiết gì thế này?
    Tôi ghì chiếc áo khoác sát vào người. Những cơn gió liên tục gào
    thét như đang cố nhấc bổng tôi khỏi mặt đất. Lê từng bước chệnh
    choạng, tôi hướng về trạm xe buýt cạnh trường.
    Sau mười phút đi bộ trong giá lạnh, tôi thở phào nhẹ nhõm. Cuối
    cùng, chuyến xe buýt số 34 hướng về nhà ga Cannington cũng
    xuất hiện.
    Chưa bao giờ, đường phố trở nên vắng lặng như lúc này. Trên
    xe, những âm thanh rè rè phát ra từ chiếc radio bên cạnh người tài
    xế liên tục cập nhật về tình hình thời tiết. Nhìn ông cực kì căng
    thẳng.
    Những hành khách khác, đa phần là sinh viên châu Á, đang cắm
    cúi vào màn hình điện thoại. Dù đang ở vùng gần tâm bão, nhưng
    nét mặt họ lại biểu lộ sự thích thú nhiều hơn là sợ hãi. Họ hào hứng
    nhắn tin, gọi điện cho người thân bàn tán về những gì đang xảy ra.
    Tôi cũng muốn được gọi cho một ai đó.
    Bất kỳ ai…
    Chuyến xe buýt dừng tại nhà ga Cannington.
    Tôi nhanh chân nhảy lên chuyến tàu điện vừa trờ tới để đến
    trung tâm thành phố Perth. Chỗ ngồi cuối toa luôn là một lựa
    chọn tôi yêu thích. Vị trí này giúp tôi cảm thấy an toàn khi không
    phải đối mặt với quá nhiều người lạ. Tôi kéo mũ áo khoác che
    khuất nửa khuôn mặt. Gần đó, những hành khách khác vẫn trò
    chuyện rôm rả về cơn bão. Không một ai tỏ ra hoảng sợ.
    Đâu phải ai cũng có cơ hội ở giữa tâm bão như thế này.
    ́

    ̀

    ́
    https://thuviensach.vn

    Khoảng hai mươi phút sau, chuyến tàu dần chậm lại và tiến
    vào ga trung tâm.
    Cửa tàu điện mở ra. Tôi bàng hoàng trước những gì đang xảy ra
    trước mắt. Một cảnh tượng cực kì hỗn loạn. Hàng trăm người đang
    tập trung tại đây với vẻ mặt đầy lo lắng. Không gian trở nên lộn xộn
    với đủ các âm thanh hỗn tạp: tiếng người gọi nhau í ới, tiếng các
    chuyến tàu điện cót két khi vào bến, tiếng loa phát thanh không
    ngừng đưa ra các lời cảnh báo.
    Sự căng thẳng bao trùm cả sân ga.
    Dòng người liên tục di chuyển tới lui dọc theo đường ray. Họ chờ
    đợi chuyến xe về nhà.
    Tại các cổng ra vào, hơn mười sĩ quan cảnh sát trong trang phục
    xanh đen đứng túc trực. Sự xuất hiện bất thường của họ càng
    khiến mọi người cảm thấy bất an. Ai cũng muốn thoát khỏi nơi
    này. Càng sớm, càng tốt.
    Len lỏi trong biển người đặc quánh, tôi nhích từng bước một cho
    đến khi ra đến cổng. Những đám mây giờ đây đan vào nhau như
    những chiếc chăn len được đặt san sát, phủ kín cả bầu trời. Những
    cơn lốc thổi bụi tung mù mịt theo hình xoắn ốc trên đường. Xuyên
    qua làn gió, tôi hướng thẳng về khu nhà phía đối diện.
    Đó là nơi tôi sinh sống trong suốt những tháng vừa qua.
    “Mọi người có vẻ xôn xao nhỉ?” Tôi đẩy cửa bước vào và nói với
    anh chàng tiếp tân người Ireland.
    “Ừm, đang có một “cyclone” tiến vào thành phố. Cậu nên ở yên
    trong phòng thì hơn.”
    “Cyclone? Đó là gì thế?” Lần đầu tiên tôi nghe đến từ này, lạ
    nhỉ?
    “Ồ, nó giống như một cơn lốc xoáy ngoài biển. Chỉ có điều, nó
    diễn ra trên đất liền.” Với chất giọng Ireland đặc trưng, anh cố

    https://thuviensach.vn

    giải thích.
    “Nghe có vẻ nguy hiểm quá.” Tôi cười và chào anh trước khi lên
    phòng.
    Nằm ngay khu trung tâm đông đúc, không khí bên ngoài ngôi
    nhà lúc nào cũng náo nhiệt. Mặc dù âm thanh từ tiếng động cơ xe,
    tiếng người trò chuyện đôi khi gây ra cảm giác khó chịu, nhưng sự
    ồn ào này lại là một trong những lí do khiến tôi lựa chọn sinh sống
    tại đây. Nó phần nào giúp tôi tạm vơi đi cảm giác trống trải trong
    lòng.
    Qua ô cửa sổ, phần nối liền duy nhất giữa căn phòng với thế
    giới bên ngoài, tôi ngắm nhìn dòng người hối hả lên xuống những
    chuyến xe. Tôi tưởng tượng câu chuyện về cuộc đời họ:
    Một sinh viên châu Á, vai đeo ba-lô, chạy thật nhanh để bắt kịp
    chuyến tàu vừa đến. Anh cố tranh thủ thời gian từng chút một để
    trở về nhà sau giờ làm thêm?
    Một phụ nữ lớn tuổi người Đông Âu với mái tóc bạc trắng và thân
    hình tròn trịa đang đứng tán gẫu cùng những người bạn. Tay họ cầm
    những chiếc túi vải chật cứng. Một buổi mua sắm thỏa thích trong
    siêu thị vừa kết thúc?
    Một doanh nhân trong bộ com lê màu lông chuột ôm sát người
    được may đo cẩn thận đang sải những bước dài trên phố. Anh ta liên
    tục dõi nhìn vào chiếc đồng hồ sáng bóng trên tay. Một cuộc hẹn
    làm ăn? Một chuyến viếng thăm của người thân? Hay đơn giản, anh
    chỉ đang háo hức với chiếc đồng hồ mới?
    Mỗi người đều có câu chuyện riêng. Phải chăng họ đang cố kể
    cho tôi thông qua việc xuất hiện tại bến xe này? Mỗi ngày?
    Nghĩ thế phần nào giúp tôi vơi bớt đi cảm giác đơn độc.
    Căn phòng nơi tôi sống rộng chừng 20m2. Nó luôn bốc lên một
    mùi đặc trưng với sự kết hợp giữa mùi rượu bia, thuốc lá, thức ăn
    thừa, nước tẩy rửa và thỉnh thoảng là nước hoa. Đặc biệt nhất trong
    ́

    ́
    https://thuviensach.vn

    số đó là mùi cơ thể của hơn mười sáu con người, đủ mọi quốc tịch,
    đang tề tụ tại đây.
    Họ chọn căn phòng này làm điểm dừng chân vì nhiều lí do.
    Có người đang trên đường thực hiện chuyến du lịch bụi. Họ chỉ ở
    đây một vài ngày, đủ để viếng thăm những địa điểm thú vị của thành
    phố.
    Có người đã sống trong căn phòng này liên tục vài tháng.
    Có người thì thoắt ẩn, thoắt hiện.
    Tất cả cùng chen chúc trên những chiếc giường tầng được kê
    sát nhau nhằm tận dụng tối đa không gian trong phòng. Tôi may
    mắn chọn được một góc khuất cho riêng mình ở tầng trên. Điều
    này giúp tôi tránh được sự ồn ào của những người thường xuyên về
    trễ. Tuy nhiên, đêm nay, có lẽ đó không phải là mối bận tâm chính.
    Leo lên chiếc giường tầng quen thuộc, tôi thả hồn mình trong
    những trang sách yêu thích. Đây luôn là khoảng thời gian tôi cảm
    thấy thư giãn sau một ngày dài di chuyển mệt mỏi.
    Mọi người có vẻ nghiêm trọng quá... Chỉ là một cơn bão thôi mà.
    Tôi thầm nghĩ và lướt mắt trên những dòng chữ.
    Thế nhưng, chỉ vài giờ sau đó, tôi nhận ra bản thân đã sai lầm
    như thế nào.
    Một bài học mà tôi sẽ luôn ghi nhớ. Một khi người Úc cảnh báo về
    tình hình thời tiết, đó là lúc bạn nên hoảng sợ. Và hãy hoảng sợ thật
    sự…
    Đêm hôm ấy, không một ai trong căn phòng có thể giữ được bình
    tĩnh. Những tiếng sấm giật đùng đùng bên ngoài như đang xé toạc
    màn đêm đầy mỏng manh. Cánh cửa sổ nối liền căn phòng với
    thế giới bên ngoài tưởng chừng như có thể vỡ tan bất kì lúc nào.
    May mà tôi đang nằm ở tầng một, chứ không phải tầng cao nhất.
    ́

    ́

    ̀
    https://thuviensach.vn

    Một số thanh niên trở nên kích động. Họ bắt đầu gào thét. Tôi
    phì cười. Dù vậy, trong thâm tâm, tôi lại thầm cảm ơn họ. Nhờ họ mà
    tôi cảm thấy an toàn. Nhờ họ mà tôi biết mình không lẻ loi trong
    căn phòng.
    Thế nhưng, âm thanh đùa giỡn đó không kéo dài được lâu. Một
    cơn gió quật thẳng vào bên hông tòa nhà rầm một tiếng khô khốc.
    Tất cả im bặt. Mọi tiếng động dường như bị nuốt chửng trong
    những tiếng u u của cơn bão. Căn phòng trở lại trạng thái yên tĩnh
    vốn có, như một sinh linh nhỏ bé thu mình trong chăn, chấp nhận
    đầu hàng trước sự vĩ đại của thiên nhiên.
    “Tôi muốn về nhà. Tại sao tôi lại phải trải qua chuyện này
    chứ?”
    Cảm giác sợ hãi nhanh chóng ngập tràn trong lòng tôi. Tôi nắm
    chặt tay cầu nguyện. “Tôi không muốn sống như vậy nữa.” Mi
    mắt của tôi nhíu lại.
    “Đã hơn 11 giờ đêm rồi nhỉ?”
    Cảnh vật chung quanh bắt đầu mờ dần. Màu đen lấp loáng
    của căn phòng nhường chỗ cho một sắc đen hoàn toàn khác. Một
    sắc đen tuyệt đối.
    “Ngày mai, tôi sẽ khác…” Tôi cố ngăn cơn buồn ngủ đang ập
    đến...
    “Không được ngủ. Mày có thể không tỉnh lại.”
    “Tôi mệt quá rồi...”
    “Không...”
    “Làm ơn đi...”
    “Không...”
    “Ngày mai sẽ khác mà...”
    ́
    https://thuviensach.vn

    “Ừ, nếu như còn có ngày mai…”

    ***
    Ánh nắng chói chang hắt vào trong khoang máy bay đưa tôi trở
    về với thực tại.
    “Cuối cùng, tôi cũng về đến nhà…”
    24/6/2012, gần hai tuần sau đêm mưa bão đáng nhớ, tôi bước
    xuống sân bay Tân Sơn Nhất với biết bao ngổn ngang trong lòng.
    Đẩy chiếc xe hành lí với hai thùng giấy được gói ghém vụng về,
    tất cả những gì còn sót lại sau chuyến hành trình, tôi bị chặn lại bởi
    một nữ nhân viên hải quan.
    “Anh từ đâu về Việt Nam?”
    “Singapore. Có chuyện gì vậy chị?” (Tôi quá cảnh tại Singapore khi
    từ Úc trở về).
    Dường như lời lẽ yếu đuối của tôi không đến được tai cô ấy.
    Ngay lập tức, cô gọi thêm hai đồng nghiệp nam tiến đến để hộ
    tống tôi thẳng đến chỗ đón taxi.
    Lúc ấy, tôi cũng không hiểu tại sao mình lại được quan tâm đặc
    biệt như vậy. Mãi cho đến tận sáu tháng sau đó, mẹ tôi mới nói ra lí
    do khiến cho sự việc trở nên dễ hiểu hơn rất nhiều.
    “Ngày con về Việt Nam, nhìn con tiều tụy như vừa đi kinh tế
    mới chứ không phải đi nước ngoài. Tóc tai thì cắt lởm chởm, mặt thì
    ốm và đen sạm đi. Nhìn con y như đang buôn lậu với hai thùng
    giấy đó nên người ta để ý là phải. Lúc đó mẹ không nói vì sợ làm
    con buồn…”
    Đúng là trái tim của người mẹ luôn thấu hiểu con mình.
    Chiếc taxi lăn bánh trên con đường Lê Văn Sĩ. Tôi cảm thấy nhẹ
    nhõm vì sắp được trở về ngôi nhà ấm áp, trở về với chiếc giường
    ́
    https://thuviensach.vn

    quen thuộc. Song, đó không phải là cảm xúc duy nhất. Lòng tôi đau
    thắt lại khi nghĩ đến cảnh tượng phải đối mặt với bố mẹ.
    Tôi đã kết thúc chuyến du học mà mình từng sống chết xin đi
    cho bằng được. Đầy bất ngờ. Như cái cách nó bắt đầu.
    Chiếc xe dừng lại tại một ngã ba sầm uất ở trung tâm Quận 3.
    Tôi khệ nệ khiêng hai thùng hành lí đặt xuống mặt đường.
    Tôi đẩy cửa buớc vào nhà.
    Bao cảm xúc chợt vỡ òa khi được nhìn thấy những khuôn mặt
    thân thương. Mắt tôi cay xè. Hơi thở bắt đầu mất kiểm soát. Cố
    gắng kìm nén để ngăn những giọt nước mắt đang chực tuôn trào,
    tôi hít một hơi thật sâu để có thể nói rõ ràng.
    “Con về rồi…”
    ***
    Những ngày sau đó, tôi chỉ biết vùi mình trong chiếc chăn ấm
    áp. Lâu lắm rồi tôi mới cảm thấy bình yên như thế. Tôi hiếm khi
    bước chân ra khỏi nhà. Phần lớn thời gian, tôi nằm trên giường và
    để mình trôi theo những giấc mơ.
    Đã bao giờ bạn rơi vào tình trạng tương tự? Có phải khi buồn,
    chúng ta lại có xu hướng ngủ nhiều hơn mức cần thiết?
    Phải chăng, khi ngủ, tôi sẽ trốn tránh được những suy nghĩ không
    mong muốn? Hoặc bằng một cách nào đó, giấc ngủ có thể giúp tôi
    trở nên dịu lại? Không rõ bao nhiêu phần trăm những điều trên là
    sự thật, nhưng ngủ là điều duy nhất tôi muốn làm.
    Tôi đã ngủ rất nhiều.
    Tôi không dám ra ngoài để đương đầu với một thực tế là tôi
    không còn bất kì điều gì cho riêng mình.
    Không tiền.
    ̀
    https://thuviensach.vn

    Không nghề nghiệp.
    Không định hướng.
    Không bạn bè.
    Không có cả phương tiện đi lại.
    Thứ duy nhất mà tôi “sở hữu” lúc đó lại chính là món nợ 400
    triệu đã mượn cho chuyến du học. Đối diện trước thực tế ấy, tôi
    chỉ biết thu mình trốn tránh và tìm sự bình yên trong những giấc
    mơ. Mơ trở thành thú giải trí duy nhất mà tôi có.
    Nó không phán xét. Nó không tốn kém. Nó không có bất kì giới
    hạn nào. Tôi có thể tái hiện rõ ràng từng chi tiết của giấc mơ mỗi
    khi thức dậy. Tôi cảm thấy cực kỳ thích thú trước trải nghiệm này.
    Mỗi khi thức dậy [trong giấc mơ], tôi xuất hiện ở một nơi khác.
    Mỗi khi thức dậy (trong giấc mơ), tôi trở thành một con người khác.
    Giấc mơ đưa tôi đến những điều kì diệu. Lạ lùng thay, tôi cảm
    thấy mình thuộc về nơi đó. Cuộc sống của tôi cứ trôi qua từng
    ngày, từng ngày như thế. Trong hai tuần đầu tiên, tôi trở nên chìm
    đắm trong những giấc mơ và bắt đầu đánh mất cuộc sống thực
    tại.
    Tôi có thể thức dậy trong mơ, trở thành con người khác. Liệu tôi có
    thể thức dậy thật sự, trở thành một con người khác?
    Từ chỗ là chốn trú ẩn an toàn,
    những giấc mơ bắt đầu trở thành những cơn ác mộng tồi tệ
    nhất….
    Tôi muốn thức dậy,
    nhưng không biết làm thế nào…
    Tôi muốn cuộc sống khác đi,
    ́

    ́
    https://thuviensach.vn

    nhưng không một dấu hiệu cho thấy nó sẽ thay đổi…
    Đó là một khoảng thời gian rất dài…

    https://thuviensach.vn

    Ước mơ của bạnđiềuđượcgì? dẫn dắt bởi
    Phần I

    Lựa cmơhọnđangđầu đượctiên vvàiếnhữngt tiếp ước
    Chương 1

    Khi cầm cuốn sách này trên tay, bạn không chỉ nắm giữ

    những kí ức cuộc sống, bạn còn đang nắm giữ ước mơ của tôi. Xin
    cảm ơn bạn đã tiếp sức cùng tôi trên con đường biến ước mơ này trở
    thành sự thật. Đó là một chặng đường dài kể từ ngày tôi trở về nước.
    ́

    ̀
    https://thuviensach.vn

    Đó là một quá trình tôi phải đối mặt với những cơn ác mộng tồi tệ
    nhất của cuộc đời.
    Trong quá trình vượt qua những biến cố và tìm kiếm ý nghĩa
    của cuộc sống mơ ước, tôi có cơ hội được gặp gỡ rất nhiều người
    bạn chia sẻ chung nỗi niềm trăn trở.
    Đó là câu chuyện của một bạn sinh viên năm tư mắc kẹt trong
    quyết định nghề nghiệp khi phát hiện ra ngành học không phù hợp
    với đam mê.
    Liệu bạn có nên tiếp tục với con đường cũ, điều khiến bạn mất
    ngủ hằng đêm? Hay bạn chấp nhận từ bỏ tất cả để làm lại từ đầu,
    với một tương lai không chắc chắn? Đâu sẽ là lựa chọn sáng suốt?
    Đó là chia sẻ của một nhân viên kinh doanh bảo hiểm đã phải
    mất đến hơn 10 năm, với hai bằng đại học khác nhau, để rồi phát
    hiện ra ước mơ của mình chẳng liên quan gì đến những kiến thức
    đã học.
    Liệu anh sẽ theo đuổi ý nghĩa mới của cuộc sống? Hay tiếp tục
    gắn bó với công việc đã nuôi sống anh trong từng ấy năm? Đâu
    mới là giá trị đích thực?
    Đó là nỗi trăn trở của một giám đốc cấp cao với nhiều thành
    công trong công việc nhưng ước mơ kinh doanh chưa bao giờ được
    trọn vẹn.
    Liệu anh sẽ chấp nhận đánh đổi những gì để xây dựng đế chế
    kinh doanh mình hằng khao khát? Hay anh sẽ tiếp tục theo đuổi
    những đỉnh cao mới trong nấc thang nghề nghiệp? Đâu mới là
    điều khiến anh mỉm cười mỗi tối?
    Qua những câu chuyện, những lời chia sẻ, tôi phát hiện ra mình
    không hề đơn độc. Rất nhiều người cũng như tôi, đang phải vật lộn
    với những biến cố trong cuộc sống. Ngày đêm, họ phải đấu tranh
    với những thử thách mà chưa tìm ra lời giải đáp thích hợp. Họ luôn
    ước rằng “Nếu như có một điều gì đó khác đi…”, “Nếu như được
    ́

    ̀

    ́
    https://thuviensach.vn

    làm lại…”, “Nếu như điều kiện tốt hơn…”, họ sẽ thoát khỏi cơn mê
    tăm tối.
    Thế nhưng, đó chưa bao giờ là một nhiệm vụ dễ dàng…
    Tháng 6/2014, hai năm kể từ sau biến cố đã khiến tôi trở về
    Việt Nam với tâm trạng hoàn toàn lạc lối, Thức dậy và mơ đi đã
    hoàn thành hơn 95% nội dung để có thể sẵn sàng xuất bản. Nếu
    như bạn biết rằng trong suốt mười hai năm học, điểm trung bình
    môn văn của tôi chưa bao giờ vượt qua con số 7 thì kết quả này thật
    sự là một điều kì diệu. Tôi hoàn toàn không có bất kì khái niệm nào
    về sáng tác hay xuất bản. Tôi không biết phải bắt đầu một
    cuốn sách ra sao. Thế nhưng, ước mơ trở thành tác giả của tôi đã
    trở thành hiện thực.
    Không dừng lại ở đó, bằng việc tìm hiểu và áp dụng những công
    cụ và cách thức trong Thức dậy và mơ đi, cuộc sống của tôi bắt
    đầu trở nên ý nghĩa, đa dạng và nhiều màu sắc hơn bao giờ hết.
    - Trở thành Chủ tịch của Câu lạc bộ Diễn thuyết Sài Gòn với
    những người bạn cùng yêu thích lĩnh vực phát triển bản thân.
    - Làm việc tại Dale Carnegie, một trong những tổ chức phát triển
    năng lực hàng đầu thế giới, lấy tên của tác giả hai cuốn sách Đắc
    nhân tâm và Quẳng gánh lo đi và vui sống đã thay đổi cuộc sống
    của hàng triệu người trên khắp thế giới.
    - Cùng gia đình xây dựng và phát triển thương hiệu bánh Miha
    Bakery với những loại bánh độc đáo và hấp dẫn.
    (www.mihabakery.com)
    - Xây dựng thương hiệu Vitamin văn phòng, dịch vụ cung cấp
    vitamin và khoáng chất cho các bạn nhân viên văn phòng thông qua
    các sản phẩm nước trái cây, rau củ 100% thiên nhiên thơm ngon độc
    đáo. (www.vitaminvanphong.com)
    - Tìm kiếm được tình yêu của cuộc đời với một người đã thay đổi
    hoàn toàn cách nhìn của tôi về cuộc sống.
    ̀

    ́
    https://thuviensach.vn

    - Có nhiều chuyến du lịch với những trải nghiệm đáng nhớ: chạy
    xe xuyên rừng, tắm suối ngày mưa bão tại Phú Quốc; tận hưởng
    đẳng cấp dịch vụ 5 sao tại Sheraton, khám phá những nhà nghỉ sôi
    động nằm sâu trong hẻm tại Nha Trang; chạy bộ xuyên công viên tại
    Melbourne, nước Úc… (Bạn sẽ bất ngờ khi biết rằng những điều
    trên chỉ được hoàn thành trong hai năm ngắn ngủi trong khi hơn 20
    năm trước đó, địa điểm xa nhất tôi từng đặt chân đến là Đà Lạt).
    - Học được những kĩ năng mà trước đây tôi chưa bao giờ hình
    dung tới: làm bánh, vẽ tranh, nhảy salsa, chơi guitar, viết sách, trình
    bày trước công chúng, pha chế cà phê, chăm sóc tóc…
    Từ cơn ác mộng tăm tối, cuộc sống của tôi trở nên tươi sáng.
    Điều quan trọng nhất, trong chuyến hành trình đó, tôi đã có thêm
    được rất nhiều người bạn tâm giao.
    Sự thay đổi không dừng lại ở bản thân tôi. Nó còn lan tỏa đến rất
    nhiều người. Khi quan sát những người bạn, tôi vô cùng hạnh phúc
    trước những thành quả họ đạt được:
    - Chỉ trong vòng một tuần lễ ngắn ngủi, từ một người đầy hoài
    nghi, một chị bạn của tôi đã tự tin hơn về bản thân. Bỏ qua những
    mặc cảm thua thiệt quá khứ, chị đang dần xây dựng doanh nghiệp
    của mình trở thành một trong những doanh nghiệp lữ hành hàng
    đầu thành phố.
    - Sau nhiều năm loay hoay với quyết định nghề nghiệp, một
    người bạn khác đã có đủ dũng cảm để thực hiện kế hoạch phát triển
    công ty riêng. Dù mọi thứ chỉ trong giai đoạn khởi đầu và còn đó
    rất nhiều thử thách, nhưng chị luôn tự hào về quyết định đã chọn
    lựa.
    - Một người bạn dễ mến, với biết bao lần phá sản từ kế hoạch
    kinh doanh Cà phê tiếng Anh khi còn là sinh viên, đã tiếp tục theo
    đuổi ước mơ và đạt được những thành công đáng kể. Anh hiện đang
    hỗ trợ cho một nhóm các bạn trẻ nâng cao những kĩ năng mềm
    bằng tiếng Anh cũng như đang hoàn thành chương trình thạc sĩ về
    Tâm lí.
    ́
    https://thuviensach.vn

    - Một bạn trẻ với những thử thách trong việc hoàn thành tấm
    bằng đại học, đã tự mình xây dựng nên một công ty thành công với
    các giải pháp trồng rau xanh ngay tại nhà phố. Đáng quý hơn,
    chương trình của bạn còn giúp đỡ rất nhiều em nhỏ lang thang, cơ
    nhỡ, có hoàn cảnh đặc biệt được học một nghề để tự nuôi sống bản
    thân.

    Nếu như cuộc sống của tôi có thể trở nên đầy màu sắc và ý
    nghĩa sau những biến cố đen tối; nếu như tôi có thể theo đuổi
    ước mơ với niềm đam mê và khao khát mãnh liệt; nếu như những
    người bạn chung quanh tôi có thể tìm kiếm được ước mơ và hạnh
    phúc… Giây phút ấy, tôi chợt nhận ra việc thức dậy sau những cơn ác
    mộng và theo đuổi ước mơ là một điều hoàn toàn có thể.
    Bạn đã biết câu chuyện của tôi với sự khởi đầu đầy thất vọng.
    Bước chân đầu tiên, tôi hoàn toàn lạc lối. Tôi mơ hồ trong những
    lựa chọn, không nghề nghiệp và đang có một khoản nợ lớn không thể
    trả. Tôi chưa bao giờ là một người đặc biệt để có thể biến ước mơ trở
    thành hiện thực.
    Điều đặc biệt không nằm trong bản thân tôi.
    Điều đặc biệt nằm trong chính những công cụ và cách thức tôi
    đã khám phá ra trong suốt chặng đường theo đuổi cuộc hành trình.
    Bạn hoàn toàn có thể sở hữu những điều này mà không cần tốn
    thời gian với những lựa chọn thử sai hay những lần va vấp trong
    cuộc sống như tôi đã từng.
    Hãy áp dụng những công cụ mà bạn nhận được trong cuốn sách
    này để khiến cuộc sống trở nên ý nghĩa, đa dạng và đầy màu sắc
    hơn. Bạn sẽ bỏ lại sau lưng những thất vọng, những rào cản đã kìm
    hãm bạn trong suốt thời gian dài. Ước mơ của bạn sẽ trở nên sáng tỏ
    hơn bao giờ hết. Bạn sẽ trở thành một người đầy thú vị trong mắt
    bạn bè, một nhân viên đầy khát khao trong công việc hay một người
    lãnh đạo đầy tự tin khi xuất hiện trước công chúng. Bạn sẽ có
    những trải nghiệm đầy thú vị và tận hưởng niềm hạnh phúc mà đôi
    ̀

    ́

    ́

    ̀
    https://thuviensach.vn

    khi, với bao bộn bề trong cuộc sống, bạn đã quên đi mất. Điều
    đặc biệt hơn nữa chính là trong quá trình tìm kiếm cuộc sống mơ
    ước, bạn không chỉ thay đổi cuộc sống của chính mình, bạn còn thay
    đổi cuộc sống của rất nhiều người chung quanh.

    Để đọc
     
    Gửi ý kiến

    Bài giới thiệu sách Mưa đỏ

    TRANH CÁT

    Nhúng mã HTML

    Nhúng mã HTML

    Nhúng mã HTML

    Nhúng mã HTML

    Nhúng mã HTML